Nhà nọ có một cô vợ hay ăn, hay uống. Một lần người chồng có việc phải đi vắng, sợ người vợ ở nhà uống trộm mất chai rượi quý mới mua, bèn gọi vợ lại dặn:

Mình ở nhà, phải trông lấy cái chân giò treo ở bếp đó, với con gà sống thiến trong chuồng, kẻo chó mèo nó tha đi mất.

Rồi anh ta chỉ vào bình rượu, doạ:

Còn đây là chai thuốc độc để bẫy chuột. Uống vào là chết đấy!

Người chồng vừa ra khỏi nhà thì người vợ đi bắt con gà sống thiến để làm thịt, luộc chân giò lên ăn. Vì biết kia là chai rượu chứ không phải thuốc độc nên lại lấy bình rượu xuống uống hết, say mềm cả người. Khi anh ta về thấy vợ nằm sấp dưới đất, hơi men nồng nặc, liền đánh thức dậy hỏi gà, đùi lợn và chai rượu kia đâu. Người vợ khóc mà thưa rằng:

Vâng lời mình dặn, em chẳng dám đi đâu. Rồi tự dưng có con mèo và con chó ở đâu chạy tới, con mèo thì tha mất cái cái chân giò, còn con chó thì cắp con gà sống thiến chạy mất. Em sợ mình mắng nên lấy chai thuốc độc uống tự tử.
Ô!!! Thế em vẫn chưa chết à?