Một ngày nọ, có một con cọp rất lớn từ trong rừng sâu đi ra ngoài kiếm ăn. Nó trông thấy ở ngay thửa ruộng cạnh rừng có một bác nông dân cùng con trâu đang cày ruộng. Thấy con trâu to khỏe rất chăm chỉ kéo cày, nhưng lâu lâu bác nông dân lại quất cho mấy roi kêu đen đét vào mông.

Thấy cảnh này cọp ta ngạc nhiên lắm, cọp đợi đến buổi trưa, khi bác nông dân tháo cày ra cho trâu nghỉ ngơi, nó mới lân la tiến tới hỏi:

Này trâu kia! Trông ngươi to khỏe thế, sao lại để cho con người đánh đập khổ sở như vậy.

Thấy cọp tới, trâu sợ lắm, sợ rằng cọp sẽ ăn thịt mình, nhưng vẫn cố trả lời:

Anh không biết đấy thôi. Nhìn con người nhỏ bé vậy, nhưng họ có trí khôn. Đáng sợ lắm.

Nghe trâu nói như vậy, cọp ta lại càng cảm thấy kỳ lạ và khó hiểu hơn. Cọp lại hỏi:

Trí khôn ư? Nó là gì thế? Trông nó như thế nào?

Nhưng mà trâu cũng chẳng biết giải thích với cọp chuyện này thế nào, nó liền kiếm cớ trả lời cho qua chuyện:

Trí khôn là trí khôn chứ là gì nữa. Nếu như anh muốn biết rõ hơn, thì hãy tìm con người mà hỏi.

Cọp ta bèn cất bước đi tới chỗ bác nông dân đang nghỉ ngơi, nó liền hỏi:

Này con người kia, trí khôn của ngươi đâu. Đem ra cho ta xem nào.

Nhìn thấy cọp, bác nông dân giật mình, vì xưa nay cọp rất hung dữ, nếu không cẩn thận cọp sẽ ăn thịt cả trâu lẫn mình. Sau vài giây bình tĩnh lại, bác nông dân liền đáp:

Tôi có trí khôn. Tiếc là tôi lại để ở nhà mất rồi. Hay là tôi chạy về đem nó ra đây cho anh xem nhé. Nếu như anh thích, tôi có thể cho anh một chút.

Nghe bác nông dân nói vậy, cọp ta mừng rỡ, vội vàng giục bác nông dân về nhà lấy. Nhưng bác nông dân vừa định đi, thì lại vờ chợt nhớ ra chuyện gì, quay lại bảo:

Nhưng mà nhỡ đâu lúc tôi về nhà, anh ở đây lại ăn mất toi con trâu kia của tôi thì sao?

Trong lúc cọp đang băn khoăn chưa biết trả lời làm sao thì bác nông dân lại nói tiếp:

Hay như thế này. Để tôi yên tâm về nhà, anh chịu khó một chút cho tôi buộc tạm anh vào gốc cây kia được không?

Cọp ta sốt ruột muốn xem trí khôn nên không chút nghi ngờ và vội vàng đồng ý. Bác nông dân chỉ chờ có thế, bèn đem dây thừng tới trói thật chặt cọp vào dưới gốc cây cạnh đó. Xong rồi bác nhanh tay nhặt rất nhiều rơm khô gần đó chất xung quanh và châm lửa đốt. Rơm cháy to, cọp ta không làm gì được, bác liền quát:

Trí khôn của ta đây! Trí khôn của ta đây!

Nhìn thấy cảnh này, con trâu ở gần đó khoái chí lắm, nó bò lăn ra cười. Không may hàm trên của nó đập phải tảng đá làm cho toàn bộ hàm răng trên rụng sạch, không còn lại một chiếc nào cả.

Cọp ta vẫn cố gắng vùng vẫy, phải một lúc sau đó, lửa cháy lớn làm sợi dây thừng bị đứt, đến lúc đấy cọp mới thoát được. Sợ quá, cọp co chân chạy thẳng vào rừng sâu, không dám ngoảnh đầu nhìn lại nữa.

Cũng kể từ đó, đám cọp con sinh ra con nào cũng đều có thêm những vằn màu đen và kéo dài trên người. Những vết vằn ấy chính là dấu vết còn sót lại của những vệt cháy ngày xưa. Còn đám trâu, cũng kể từ ấy con nào con nấy đều không có răng ở hàm trên, trơ trọi chỉ có mỗi lợi mà thôi.

Sưu tầm, tổng hợp