Ngày xửa ngày xưa, có một anh chàng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, anh phải đi làm người ở cho một phú ông. Thấy anh chăm chỉ, hiền lành lại được việc nên phú ông ưng lắm, muốn giữ anh ở lại thật lâu. Nhưng phú ông này tính tình vốn keo kiệt, ông ta không muốn phải trả tiền công cho anh, vì thế đã suy tính ngày đêm. Cuối cùng, ông ta đã nghĩ ra một kế để lừa anh. Một lần phú ông mới gọi anh lên, nói với anh rằng:

Con à, con ở với ta đã lâu, ta rất yêu mến con, con cứ chịu khó làm việc cho ta, ba năm sau ta sẽ gả con gái ta cho con.

Vốn hiền lành, chất phác, anh chàng đồng ý ngay. Phú ông mừng thầm:

Ngươi cứ làm việc cho ta, khi nào giàu ta sẽ đuổi ngươi đi, sao ta có thể gả con gái vàng ngọc của ta cho một tên người ở được.

Tin lời phú ông, từ đó anh lại càng ngày càng siêng hơn, anh mơ ước có một ngày được lấy cô con gái nết na của phú ông về làm vợ. Một năm, rồi hai năm trôi qua, đã đến năm thứ ba, nhờ có anh, phú ông đã có nhà cao cửa rộng, trâu bò đầy đàn. Nhưng trái với lời hứa năm xưa, phú ông ngấm ngầm nhận lời gả con gái của mình cho một người giàu có ở làng bên.

Cuối cùng ngày cưới của cô gái đã đến. Hôm ấy trong nhà phú ông rộn rã linh đình, người người tấp nập nhộn nhịp. Chàng trai mới thắc mắc hỏi phú ông. Phú ông mới cười bảo chàng:

Con à, nay ta chuẩn bị làm cỗ để gả con gái cho con đó, nhưng trước hết, để cưới con gái ta, con hãy làm một việc cuối cùng, con hãy vào rừng mang về cho ta một cây tre trăm đốt thì ngày mai con gái ta sẽ là vợ con.

Chàng trai không hề nghi ngờ, vác dao đi ngay vào rừng tìm kiếm, chàng không biết rằng đó chính là âm mưu của phú ông. Phú ông ở nhà thầm nghĩ:

Tên đó thật ngốc, dù có đi tìm bao lâu thì cũng chẳng thể tìm được cây tre trăm đốt đâu.

Chàng trai đi khắp cả khu rừng mà không tìm được cây tre nào có trăm đốt, cây dài nhất cũng chỉ bốn mươi, năm mươi đốt là cùng. Quyết không từ bỏ, chàng đi khắp khu rừng này đến khu rừng khác, đi đến chân bị trầy xước, gai tre đâm vào tay, vào người chảy máu, chàng vẫn chưa tìm được. Quá đau khổ, chàng ngồi thụp xuống và khóc nức nở. Bỗng có một ông bụt hiện lên và hỏi:

Làm sao con khóc?

Chàng trai thật thà kể hết câu chuyện cho bụt nghe, nghe xong bụt cười và đáp:

Con hãy đi chặt cho ta một trăm đốt tre về đây. Ta sẽ chỉ cho con làm sao có được một cây tre trăm đốt.

Chàng trai nghe nói vậy liền hăm hở đi chặt trăm đốt tre mang về, bụt mới bảo anh hô lên câu thần chú: “Khắc nhập khắc nhập”. Bỗng một trăm đốt tre bỗng gắn lại với nhau thành một cây tre trăm đốt. Chàng trai hớn hở, vội cảm ơn bụt rồi nhấc tre mang về, nhưng ngặt nỗi cây tre quá dài, chàng ta không thể vác ra khỏi rừng được. Anh lại ngồi khóc, bụt lại hiện lên hỏi:

Con đã có cây tre trăm đốt rồi, cớ sao lại khóc thế?

Thưa bụt, cây tre dài thế này, con làm sao mang về được ạ?

Bụt cười và bảo:

Con hãy hô câu thần chú: “Khắc xuất khắc xuất”, các đốt tre sẽ lại rời ra ngay.

Anh làm y lời bụt dặn, một trăm đốt tre lại rời ra như cũ, anh bó lại mang về nhà. Về đến nhà, thấy mọi người đang ngồi ăn cỗ vui vẻ, cô dâu chú rể đang đứng giữa sân, anh bực lắm, đến giờ anh mới biết thì ra phú ông đã lừa mình. Anh liền chạy đến chỗ phú ông hỏi:

Tôi đã mang cây tre trăm đốt về cho ông đây, sao ông lại gả con gái cho người khác?

Phú ông nhìn thấy một trăm đốt tre thì cười ngặt nghẽo:

Ta bảo nhà ngươi đi kiếm cây tre trăm đốt, chứ có bảo ngươi đi đốn một trăm đốt tre đâu?

Chàng trai xếp một trăm đốt tre rồi hô: “Khắc nhập khắc nhập”, một trăm đốt tre gắn lại với nhau thành một cây tre trăm đốt. Mọi người đang ngơ ngác nhìn, khi phú ông chạy đến xem, chàng trai hô tiếp: “Khắc nhập khắc nhập”, phú ông liền bị dính ngay vào cây tre, ông thông gia kia thấy vậy bèn chạy đến gỡ phú ông ra, ai dè ông ta cũng bị dính vào cây tre luôn. Hai ông khóc thảm thiết, xin chàng trai gỡ ra khỏi cây tre, phú ông nói sẽ gả con gái cho anh như đã hứa. Lúc đó, chàng trai hô: “Khắc xuất khắc xuất”, tức thì một trăm đốt tre rời ra và hai ông nhà giàu cũng rời luôn khỏi cây tre.

Chàng trai được tổ chức đám cưới với cô con gái phú ông, từ đó hai người sống với nhau hạnh phúc.

Sưu tầm, tổng hợp