Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu, bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà, bà tuy đã già yếu nhưng vì yêu thương cháu, hằng ngày bà vẫn phải làm việc quần quật để kiếm tiền chăm lo cho Tích Chu. Dù nghèo khó nhưng hai bà cháu vẫn hết mực yêu thương nhau, khi Tích Chu ngủ, bà lại thức để quạt cho Tích Chu, có thứ gì ngon bà cũng đều để dành cho Tích Chu. Lúc ngủ Tích Chu ôm lấy bà và thỏ thẻ:

Bà ơi bà! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời rộng hơn biển. Lớn lên Tích Chu sẽ không bao giờ quên ơn bà đâu ạ.

Thế nhưng khi lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi với bạn bè. Rồi một ngày nọ, do tuổi cao sức yếu, lại ăn uống kham khổ, nên bà bị ốm nặng, bà nằm liệt giường không thể đứng lên được. Tích Chu thì cứ mải chơi, chẳng ngó ngàng gì đến bà. Trưa hôm đó, bà lên cơn sốt cao, khát nước quá, bà mới gọi Tích Chu:

Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Đến tận chiều, chơi lâu thấy đói bụng, Tích Chu mới chạy về nhà tìm cái ăn thì thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng hốt kêu lên:

Bà ơi bà! Bà đi đâu thế? Bà ở lại với cháu đi bà!

Cúc cù cu cu! Cúc cù cu cu! Bà khát quá không thể chịu nổi, phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Thế rồi, chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu sợ hãi vội vàng chạy đuổi theo, chim bay tới đâu cậu chạy theo tới đó, chạy mãi chạy mãi, chạy đến chân trầy xước cậu vẫn không dừng lại. Chạy đến một dòng suối thì thấy chim đang uống nước, Tích Chu khóc:

Bà ơi bà! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ không rong chơi nữa, sẽ ở nhà giúp bà, chăm sóc cho bà. Bà ơi! Bà ở lại với cháu đi!

Cúc cù cu cu! Muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu càng ngày càng khóc to hơn, Tích Chu vô cùng hối hận, chỉ vì tính ham chơi của mình mà để mất bà. Cậu cứ gục bên bờ suối mà khóc như thế. Bỗng từ đâu, có một bà tiên hiện ra, xoa đầu Tích Chu và bảo:

Này cháu bé, nếu cháu muốn bà trở lại thành người, chỉ có một cách là lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Bà tiên vừa dứt lời, Tích Chu đã mừng rỡ gật đầu:

Dạ được ạ! Để cứu bà, cháu sẽ không quản ngại khó khăn gian khổ, chắc chắn cháu sẽ làm được.

Tích Chu hỏi bà tiên đường đến suối, rồi vội vã đi ngay, cậu băng qua bao con đèo, lội qua bao nhiêu suối, ngày đêm không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng lấy được nước suối tiên cho bà cậu uống. Bà uống nước suối xong, trở lại thành người về với Tích Chu. Từ đó trở đi, Tích Chu không còn ham chơi nữa, ngày ngày ở nhà giúp bà dọn dẹp và làm việc nhà, hai bà cháu sống hạnh phúc bên nhau.

Sưu tầm, tổng hợp